Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 115
Tháng 07 : 2.768
Năm 2021 : 4.154
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

BÀI DỰ THI “NHỮNG TÂM GƯƠNG TÂM HUYẾT, SÁNG TẠO HỌC THEO LỜI BÁC” Năm học 2017 – 2018

BÀI DỰ THI

“NHỮNG TÂM GƯƠNG TÂM HUYẾT, SÁNG TẠO

HỌC THEO LỜI BÁC”

Năm học 2017 – 2018

 

BÀI DỰ THI

“NHỮNG TÂM GƯƠNG TÂM HUYẾT, SÁNG TẠO

HỌC THEO LỜI BÁC”

Năm học 2017 – 2018

 

Họ và tên: Bùi Xuân Biên

Ngày tháng năm sinh: 07-09-1965

Giới tính: Nam

Nghề nghiệp: Giáo Viên

Đơn vị công tác: Trường THCS Quỳnh Châu

 huyện Quỳnh Phụ - tỉnh Thái Bình

Nơi thường trú: Tân Hòa – Quỳnh Mỹ - Quỳnh Phụ- Thái Bình

Số điện thoại: 0978269176

 

Tác phẩm dự thi

 

Bé Thương

 

Bé Thương I

 

      Con đường về xóm nhỏ gồ ghề những gạch. Nó vừa đi vừa nghĩ . Nó nghĩ nhiều lắm! Dáng nhỏ nhoi mệt mỏi dạo trên cát cuội lạo xạo. Chiếc áo khoác cũ kĩ mẹ nó bóp mồm bóp miệng mua cho nó từ năm lớp 4, nay đường chỉ xổ cả ra, vải xô lại, mực mỡ dây ra lem nhem. Chiếc quần thun nhăn nhúm, dúm dó ngả màu bạc thếch. Ngày ngày nó chỉ có bộ ấy đến trường. Trong cặp nó chiếc vé số vừa mua. Nó vừa đi vừa lẩm nhẩm – nó nghĩ về lời thầy giáo rằng: “ Nếu chúng giải đặc biệt được số tiền là ba mươi triệu, hoặc giải cuối cùng cũng được mười ngàn. Tiền bán vé góp quỹ khuyến học của tỉnh…”. Nó nghĩ đến vận may. Nó nghĩ đến lời thấy giáo trong các câu chuyện cổ tích: “ Nghèo mà chăm chỉ cần cù lương thiện thì sẽ được trời phật phái thần tiên xuống giúp đỡ…”. Nó nghĩ nhiều quá, chân dấp vào hòn gạch phồng máu chảy lếnh láng. Nó quặn đau, cúi xuống lấy giấy và dây buộc lại.

 

***

 

      Để có một tấm vé số bằng các bạn, nó phải vay ba đứa bạn được một ngàn bảy trăm đồng, với nó có hai trăm tiết kiệm từ lâu gấp nhăn nheo cả thảy là một ngàn chín trăm đồng, nó ấp úng :

  • Thưa thầy, em chỉ có chừng này.

      Tôi cầm tiền của nó, trông nó rụt rè tội nghiệp. Tôi trộm nhìn nó mà nghĩ đến cơ trời vận kiếp: Nhà nó nghèo, trời lại chụp cho nó cái thân hình tiều tụy cái mặt kiểu chữ giáp      đầu thì to cái mặt lại nhọn, mũi tẹt lại gẫy cái tai lồi lõm mất trật tự, da thịt đen nhẻm… Càng nhìn nó tôi càng trách thượng đế thật bất công.

      Một lần dạy phụ đạo cho học sinh kém, tôi thấy nó không đi học mà chỉ mang chổi để lao động. Nó đứng thậm thụt ở cửa sổ, ngó vào lớp. Đám học trò trong lớp thấy nó thì đổ xô mắt về phía đó. Tôi nhìn ra, trông thấy tôi nó bỏ chạy. Tôi nhìn với theo qua cửa sổ thấy nó mặc quần đùi, đầu gối củ lạc chạnh ra, trông bộ cẳng của nó còng queo, cái quần đùi cong tít vểnh lên trông thật tội nghiệp.

      Vừa được lúc ra chơi, tôi thấy nó hì hụi quét ở một góc sân. Tôi lừa lựa đến bên nó ôn tồn hỏi:

  • Sao em quét sớm thế?

      Nó ngẩng lên nhìn tôi, mắt nó rơm rớm. Nó định bỏ chạy nhưng nghĩ sao nó lại cắm cúi quét. Tôi mới nhẹ nhàng bảo:

  • Sao Thương không đi học?

     Nó không nhìn lên mà vừa quét vừa trả lời, giọng run rẩy:

  • Thưa thầy, nhà em nghèo lắm! Không có tiền đóng học.

      Thấy thế tôi gọi nó thân mật, nó mới rụt rè ái ngại nhìn ra xa, không dám nhìn vào tôi, tôi bảo:

  • Từ hôm sau, em cứ đi học, tiền đóng học thầy đề nghị các thầy cô miễn cho em.

      Nó có vẻ chưa tin ngập ngừng nói:

  • Vâ..âng!

      Từ hôm sau tôi thấy nó đi học đều đặn.

 

***

    

      Sáng nay trên sân trường chộn rộn tiếng kháo nhau vé trúng thưởng, số nọ số kia nháo cả lên. Tôi chợt thấy nó len chân vào đám đông có bảng kết quả số trúng thưởng. Nó nhìn các con số, tôi thấy mắt nó sáng lên. Có lẽ từ ngày tôi biết nó đến nay đã qua một học kì rồi chưa bao giờ thấy mặt nó vui như vậy. Cái mặt vốn méo mó nay bừng lên niềm vui trông cũng dễ chịu. Nó trúng giải sáu được hai mươi ngàn.

      Trống vào lớp. Tôi đưa mắt nhìn đám học trò vẫn còn trao đổi xì xào. Chợt thấy nó từ dưới lớp đi lên, trên tay nó cầm hai mươi ngàn mới tinh. Cả lớp im phăng phắc đưa mắt nhìn nhau. Nó lên bảng tay cầm hai mươi ngàn lễ phép đưa cho tôi, miệng ấp úng:

  • Thưa thầy! Em đóng tiền học.

      Tôi hỏi nó:

  • Em đóng tiền gì?
  • Thưa thầy! Em đóng tiền học thêm cho thầy.

      Tôi nhìn nó, nó nhìn tôi chờ đợi. Tôi bảo:

  • Thương cất tiền đi. Thầy đã bảo miễn cho em rồi mà.

Nó đứng nghiêm trang:

  • Em xin thầy!

Cả lớp im phăng phắc…

     Tôi vào bài ngay: “Anh Khoai vác dao vào rừng, anh đi mãi, ngó hết bụi này bụi kia, ngửa cổ đếm tìm cây tre trăm đốt… rồi anh ngồi khóc… Bụt hiện lên… một vầng sáng chói lòa…” Cả lớp đắm chìm trong giấc mơ công bằng của chuyện cổ tích.

      Trưa nay, nắng hửng rực rỡ như hoa mướp, vẫn trên con đường về xóm nhỏ ven sông có đứa học trò tung tăng nhảy chân sáo rộn rã, lúc đi lúc chạy, có lúc nó nhặt hòn sỏi ném tung lên trời rồi rơi bõm xuống mặt nước. Mặt nước loang loáng, được một lúc sau lại bình lặng trở lại.

 

 

 

 

Bé Thương II

 

      Ngày hội trường niềm vui bất tận! Thầy trò gặp nhau hoan hỉ. Chị Thoa (trước kia là hiệu phó, nay nghỉ hưu) hồ hởi gặp tôi:

  • Này, thầy Tình ơi! Còn nhớ thằng Thương ngày xưa không? Thầy viết về nó hồi xưa đó.

      Tôi điềm tĩnh hỏi:

  • Sao hả chị?

      Chị Thoa lôi tôi ra một chỗ khoe:

  • Này nhé! Thằng Thương dạo này oách lắm, làm ăn phát ghê đi xe Lexu trông dáng lắm. Có khi, chốc nữa nó ra trường đấy.

      Trên sân trường tiếng loa tiếng nhạc rập rình, người đi người lại xôn xao. Tôi thấy chiếc xe màu đen bóng loáng biển 30 số đẹp đi vào sân trường, xe đi sát bên tôi không có tiếng nổ, bước trên xe xuống là một thanh niên điển trai ăn mặc sang trọng, giày đen bóng, xúng xính trong bộ vec-ton tím than, thời trang xịn đi về phía tôi miệng tươi cười cúi xuống chào lịch lãm:

  • Em chào thầy!

      Tôi đưa tay đón hắn:

  • Thương à! Tay chơi nhỉ!

      Hắn thò tay nắm tay tôi thân thiện:

  • Thầy vẫn nhận ra em à?
  • Có chứ!

      Tôi trông hắn có thay đổi khá nhiều. Tôi cứ ngẫm nghĩ theo mạch thời gian tôi nghĩ về những năm tháng ngày xưa…

      Ngẫm lời Phật dạy: “Người ta tích đức tu nhân nhiều rồi tướng pháp cũng thay đổi từ phúc tâm thành phúc phận”. Tôi nghĩ rằng ngày xưa hắn như vậy, thế mà bây giờ trông hắn tươi tắn cái cằm nhọn mặt chữ giáp đâu, nay thay bằng cái mặt chữ đồng       trông chuông chắn chuẩn hẳn lên đường hoàng lầm lẫm phúc tướng phúc tinh dồi dào.

      Hắn ân cần bảo tôi:

  • Em vẫn nhớ nhà thầy, chiều nay hai giờ em xuống thầy chơi bàn chút công việc thầy nhé!

      Tôi vui vẻ bảo:

  • Ừ! Chiều nay em xuống thầy chơi.

      Công việc ở trường xong, tôi về nhà cơm nước rồi nằm nghỉ chút, dậy thu xếp nhà cửa đón thằng học trò lịch lãm này.

      Tôi có thú sưu tầm cổ vật và hoài cổ nên ngoài việc dạy học tôi chuyên tâm việc sưu tầm giao lưu cổ vật nên nhà cửa cũng tạo nên không gian đẹp, độc đáo ít người trong vùng bì kịp. Thực ra về tài chính cũng không nhiều lắm, nhưng nhiều người hay gọi mình là đại gia. Một tư gia hai tầng lộng lẫy bên cạnh ba tòa nhà gỗ lim hình chữ tam. Trong nhà bày biện như một chùa cổ. Phòng khách phòng thờ trang trí đẹp cầu kì. Một nơi thờ tự kiểu cách - thực ra tôi thiết kế cũng là để thờ tự - vì bố là liệt sĩ như vậy đích thực là khu thờ tự đặc biệt công phu cho nên khách cũng hài lòng, nhiều người khen lắm, nay chỉ lau chùi qua loa là lịch sự rồi, cho dù thằng học trò này có đi nhiều nơi, có sang trọng lịch lãm bằng mấy thì nó cũng phải nể. Nói thực thời đại bây giờ mỗi người phải tạo cho mình một cái thế. Có người giàu nhưng không sang, có người không giàu nhưng sang, để vừa sang vừa giàu ấy mới khó.

      Đúng hai giờ có tiếng xe xì xì ngoài ngõ. Tôi cũng thu xếp xong nghĩ bụng tay này đúng giờ quá có thể tin tưởng được. Làm việc tiếp đón những người đúng giờ cũng hay - nghiêm túc.

      Tôi ra mở cửa đón hắn, hắn vui vẻ lắm, tay cầm bó hoa tay xách túi quà trông hắn thật tự tin.

      Tay trao hoa cho tôi rồi bắt tay chào tôi lịch thiệp.

      Nhìn không gian nhà tôi hắn cứ ngây ra, cổng sân cây cổ, cây tán, cây thế, chim mi, chim yến treo lủng lẳng, hoa kiểng các loại trông như công viên, nhà cổ ngói mũi, có cột, có đấu… một nơi cổ kính thâm nghiêm… Hắn đang sống nơi đô hội, nhà cao, cây to, xe cộ thời thượng, về đây thấy cổ kính thâm nghiêm hắn cũng thích, hắn khen lia lịa.

      Tôi khéo tạo ra không gian đẹp, cảnh đăng đối trầm mặc. Hắn thuộc loại sang theo kiểu tân kì, tôi lịch lãm theo kiểu cổ điển – Phi cổ bất thành kim quả không sai.

      Hắn bước vào nhà, hắn lại bàng hoàng hơn khi bắt gặp một cảnh theo kiểu cung đình ba gian nhà lim cổ thâm nghiêm bày biện theo lối cung đình đèn lồng hoa đăng rực rỡ, không gian sập gụ tủ chè, cửa võng, câu đối, đại tự, trường kỉ choáng ngợp, hắn nể phục tôi lắm.

      Cắm bó hoa của hắn vào lọ lục bình cổ tùng lộc làm không gian lịch sự hẳn lên..

      Tôi mời hắn uống nước hỏi qua mới biết hắn khéo tu tỉnh lên thành đạt thực sự.

      Tôi cũng mừng cho hắn. Tháng thu nhập vài chục triệu thế là tốt. Qua câu chuyện hắn muốn nhờ tôi làm cái gì đó tri ân với ngôi trường mà thời thơ ấu của hắn gửi gắm ở đó. Tôi cũng mừng có thằng học trò hiếu đễ này, và tôi quyết định giúp hắn, âu cũng là ý định tôi ấp ủ từ lâu. Tôi thành thực hỏi hắn:

  • Em định chi khoảng bao nhiêu cho việc này thầy sẽ liệu cho.

     Hắn khiêm tốn e dè nói:

  • Em có ít thôi thầy ạ! Khoảng vài ba tháng lương.

     Tôi thành thật nói luôn ý định của mình ấp ủ lâu nay vẫn chưa thể nào làm được.  Tôi vốn là người hoài cổ, thích truyền thống, nhà trường lại có hai tượng Kim Đồng, Lý Tự Trọng làm từ thời mới xây dựng trường nay cần tu tạo lại cho khang trang đẹp hơn, nhẩm tính cũng vài chục triệu, cộng với khánh thành và phát quà cho học sinh nghèo khoảng gần một trăm triệu. Em có thể liệu được không?

      Thấy tôi vạch kế hoạch ý nghĩa sâu sắc hắn vui vẻ nhận lời ngay.

 

      Trời cuối năm, chuông chùa phía xa đổ những hồi dài tôi nhìn bóng chiếc xe khuất dần trong sương gió lòng thấy vui vui.

                                                                             Quỳnh Châu, ngày 14 - 1 - 2018

Người viết

 

 

 

Bùi Xuân Biên

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan
Thư viện ảnh
Video Clip
Văn bản mới
Tài liệu mới